“May mà không để vụt mất.” Nói xong những lời này, Đường Lạc ôm chặt lấy Kỷ Thần Tu còn ngây ngốc ở bên cạnh, hôn lên trán cậu, “Anh sống cho đến bây giờ có lẽ chính em là người mà anh không muốn đánh mất nhất. Xin lỗi…”
Có nên nói cho cậu biết chuyện của Việt Hoành không? Việc Kỷ Thần Tu không thích Việt Hoành đương nhiên Đường Lạc không thể nào không cảm nhận được, nhưng hai người chung sống với nhau thì không nên có bí mật đúng không? Ngẫm kĩ lại, hắn và Kỷ Thần Tu cãi nhau đến nghiêm trọng như vậy, Việt Hoành không thể thoát được tội danh liên can, vừa nghĩ đến đó, Đường Lạc chợt nhận ra, Kỷ Thần Tu có thể không phải chỉ đơn giản là không thích Việt Hoành. Phiền não biến thành cái mỉm cười, Kỷ Thần Tu là đang ghen sao? Hiện tại mới phát hiện hình như thật sự có hơi muộn.
“Há…” Kỷ Thần Tu đột nhiên lôi thanh kiếm kia ra từ phía sau, phá hỏng không khí giữa hai người hết sức, đôi mắt trong bóng tối hơi sáng lên, “Muốn dùng lời ngon tiếng ngọt để mê hoặc ta hả?”
Đường Lạc đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó liền mỉm cười, nhận lấy thanh kiếm trong tay Kỷ Thần Tu, “Chuyện này là do anh không đúng!”
“Vậy thôi đó hả?” Kỷ Thần Tu há to mồm, dáng vẻ rõ ràng là đang bất mãn.
“Chứ em muốn anh làm gì nữa?” Đường Lạc kéo cánh tay hung hổ của Kỷ Thần Tu xuống, xấu xa mà sáp lại gần. Vẻ mặt lại thay đổi, còn là dáng vẻ thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053134/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.