Đây thật sự là chuyện không thể ngờ trước. Đường Lạc nhìn vào bức ảnh Việt Hoành đeo kính mát trên mặt báo cùng hai chữ ‘rút lui’ rất lớn ở phía dưới. Người mới làm thiết kế được một quý, bỗng muốn rời khỏi giới thiết kế. Chuyện quan trọng như vậy tại sao Việt Hoành lại không báo với hắn một tiếng? Đường Lạc đột nhiên nhớ đến buổi sáng hôm đó Việt Hoành tới nhà hắn có để lộ ra dáng vẻ bất lực này, nhưng vì không muốn cậu ta mãi sống trong sự đồng cảm, nên hắn chọn cách phớt lờ, bây giờ nghĩ lại dường như có hơi quá đáng. Lúc đó Việt Hoành có lẽ đã không thể gánh vác nổi nữa.
“Cậu thấy sao?” Đường Lạc đưa tờ báo cho Ngải Thanh ở phía đối diện, buổi trưa hai người cùng nhau ăn cơm trong nhà ăn của tòa soạn. Việt Hoành không có tiết lộ với Đường Lạc, nhưng không có nghĩa là Ngải Thanh cũng không biết, Đường Lạc cố ý xuống đây ăn cơm cũng là vì chuyện này.
“Cái này đó hả?… Không ai biết được là tại sao, có điều trang phục cậu ta làm ra trong nước suốt một quý vừa rồi, quyền đại lý đều đưa hết cho công ty này.” Ngải Thanh lật tờ báo đến mảng kinh tế tài chính, chỉ vào một người đàn ông.
“Sư phụ?” Đường Lạc kinh ngạc nhìn người đàn ông đang mỉm cười kia, năm tháng dường như không để lại dấu tích trên gương mặt y, nụ cười trên mặt rất đứng đắn. Rất nhã nhặn, nhưng nụ cười cự tuyệt có người đến gần lại khiến cả người y tăng thêm vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053133/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.