“Anh đúng là tên ngốc!” Kỷ Thần Tu sáp đến cắn lên đôi môi đang lui về của Đường Lạc, “Anh vĩnh viễn cũng không biết em nghĩ cái gì sao?”
“Vậy em có chịu nói cho anh biết không?” Đường Lạc hùa theo động tác chồm người qua của Kỷ Thần Tu, ôm lấy eo của cậu, dùng sức xoay người lại, cả người Kỷ Thần Tu đã bị hắn ôm trên mình. Tâm tình dường như cho tới bây giờ vẫn chưa từng tốt đến vậy, ánh mặt trời bên ngoài xuyên qua cửa sổ sát đất nơi ban công chiếu vào trong phòng, lười biếng khúc xạ trên mặt đất, ngay cả tâm tình cũng như được chiếu sáng theo.
“Đè chết anh!” Kỷ Thần Tu hung hăng cắn môi Đường Lạc, “Anh từ trước đến nay vẫn không chịu thử lắng nghe em.”
Kỷ Thần Tu cắn thật sự, dùng sức áp sát vào Đường Lạc, hung hăng cắn, không chút khó khăn liền có thể khiến Đường Lạc chạy không thoát, giống như đang giận dỗi, hai tay siết chặt lấy hông của Đường Lạc, không ngừng ngắt nhéo thắt lưng nhạy cảm của hắn.
“Đủ rồi, Tiểu Tu.” Đường Lạc giữ lấy đầu của Kỷ Thần Tu, kéo khoảng cách giữa hai người ra, nhìn ánh mắt Kỷ Thần Tu gần như muốn khóc. Rõ ràng là cắn môi của hắn, sao người chảy máu lại là cậu? Đầu ngón tay khẽ tách đôi môi bị cậu cắn chặt ra, chậm rãi nghiêng người đến, dán chặt vào bờ môi cậu, giữa hai bên gần như không còn khe hở nào, máu xen lẫn với nước bọt ấm nóng dây dưa nơi đầu lưỡi, Đường Lạc cũng biết hiện tại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053131/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.