Buổi tối Kỷ Thần Tu không có đến, Đường Lạc không thừa nhận là hắn đang chờ đợi, nhưng cảm giác thất vọng vẫn không thể tránh được mà cuốn lấy hắn.
Hắn mất ngủ cả đêm, hôm sau thức dậy cũng không có tinh thần đi làm, gọi điện xin nghỉ, liền nằm trên sofa đọc sách. Bên ngoài mặt trời lên sáng rực, ánh nắng mùa đông cũng không có tác dụng là bao, nhưng có thể khiến cho tâm tình con người vô hình trở nên tốt hơn.
Dựa theo tính cách của Kỷ Thần Tu, nếu đêm qua không xuống được, hôm nay nhất định sẽ xuống, nhưng đồng hồ đã điểm chín giờ rưỡi, sách cũng đọc được hơn phân nửa. Tuy Kỷ Ái là một người phụ nữ rất khó giải quyết, nhưng Đường Lạc chọn tin tưởng Kỷ Thần Tu, hắn tin tưởng cậu, dù cho Kỷ Thần Tu mà hắn quen biết trước kia có chút chênh lệch so với hắn nghĩ, nhưng nếu đã quyết định, hắn cũng không muốn lún sâu trong chuyện đã qua. Con người một khi muốn thông suốt, chuyện gì cũng trở nên đơn giản hơn nhiều, trong lòng sáng tỏ thông suốt cũng giống như ánh mặt trời ngoài kia vậy, rực rỡ.
Thời điểm chuông cửa vang lên, Đường Lạc mặc dù rất muốn bản thân tỏ vẻ điềm tĩnh một chút, nhưng động tác mở cửa vẫn là nhanh hơn vài phần.
“Tại sao lại là em?” Hỏi như vậy thật sự rất thất thố, nhưng Đường Lạc thật sự có cảm giác bị ông Trời đùa giỡn, bàn tay đặt trên tay nắm cửa cũng tuột xuống, xoay người trực tiếp đi vào trong.
“Nghe nói anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053130/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.