“Chị hai, em không quay về đâu.” Kỷ Thần Tu giùng giằng bò khỏi giường, nhận lấy cái ly trong tay Kỷ Ái, uống thuốc xong, liền chui vào trong chăn, giống như cậu không hề phát hiện ra lửa giận của Kỷ Ái vậy.
Chị hai? Đường Lạc và Ngải Thanh đưa mắt nhìn nhau, Kỷ Ái, Kỷ Thần Tu, sao bọn họ lại không nghĩ tới điểm này chứ, hai người trăm miệng một lời hỏi: “Hai người là chị em?”
Độ kinh ngạc có thể nhìn thấy rất rõ ràng, Đường Lạc vô thức nhớ đến chuyện mà hắn và Kỷ Thần Tu đã làm, có chút chột dạ không dám nhìn thẳng vào mắt Kỷ Ái.
“Có ý kiến?” Kỷ Ái đang nổi nóng, rất lớn tiếng, gương mặt búp bê vốn tràn đầy vẻ thân thiện trở nên rất đáng sợ, vẻ mặt u ám rất áp bức người, “… Ngải Thanh, sao cậu quen với em trai tôi? Còn cậu nữa Đường Lạc, cậu tới đây làm gì?”
Giọng điệu hung hăng của Kỷ Ái như đang tra hỏi bạn bè xấu của em trai, trên thực tế, trong lòng của Đường Lạc cũng rất khó chịu. Hắn luôn nghe Kỷ Thần Tu nhắc đến chị gái của cậu, cậu đã biết nơi hắn làm việc, cũng biết nghề nghiệp của hắn, lại cự tuyệt đề cập tới người chị này với hắn. Nhưng thỉnh thoảng vẫn lộ vẻ mặt đắc ý khen chị của cậu rất giỏi, nhưng không nghĩ đến chị gái của cậu hắn cũng quen biết, còn là đối thủ cạnh tranh.
Nhìn gương mặt có phần suy yếu của Kỷ Thần Tu, không khỏi nghĩ đến cậu còn có chuyện gì mà bản thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053121/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.