Chiếc xe chậm rãi tiến vào tiểu khu chỗ hắn ở, đang chuẩn bị đỗ xe, chiếc xe vốn vẫn theo ở phía sau bỗng rất phách lối mà vượt mặt, tùy tiện dừng trước mặt hắn, Đường Lạc lúc đầu cũng không để ý, nhưng bị chắn ở phía trước rất khó chịu, ngẩng đầu muốn nhìn bảng số xe, khá quen thuộc, chờ có người bước xuống xe, hắn mới bừng tỉnh, ngoại trừ người phụ nữ này ra thì còn ai đậu xe phách lối như vậy.
“Sao chị lại đến đây?” Đường Lạc nhịn lửa giận xuống, bước xuống xe. Nàng cũng rời khỏi tiệc rượu, dựa theo tính cách của nàng không phải nên tranh thủ lúc hắn không có ở đó mà mở rộng mạng lưới giao thiệp sao?
“Tôi đến thăm thằng em trai bị bỏ rơi lâu ngày.” Kỷ Ái dùng ngón tay xoay xoay chìa khóa, đi vào cao ốc, “Cái loại tiệc rượu này, cậu đi rồi thì không còn ý nghĩa gì để chiến đấu nữa.”
Đường Lạc dở khóc dở cười, người này hóa ra vẫn xem hắn làm mục tiêu chiến đấu.
“Em trai của chị.” Đường Lạc ngờ vực đi theo Kỷ Ái vào bên trong, trong trí nhớ từ trước đến nay vẫn chưa từng thấy Kỷ Ái đề cập đến em trai của nàng, “Ở chỗ này?”
“Đúng vậy! Em trai bảo bối của nhà chúng tôi.” Kỷ Ái nhắc tới em trai dường như rất cao hứng, khuôn mặt thoạt nhìn vốn hiền lành cười tươi như hoa, “Nhà của chúng tôi chỉ có duy nhất một em trai bảo bối, nó từ nhỏ đã rất nghịch ngợm, được cưng chiều đến hư, lần này nó muốn xông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053120/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.