Hành động tán tỉnh của Kỷ Thần Tu giống như gắn thêm một ông Mặt Trời chói chang cho cái mùa hè nóng bức này, nướng chín Đường Lạc từ trong ra ngoài, còn là lật tới lật lui nướng rất nhiều lần.
Đường Lạc rốt cuộc cũng hiểu rõ danh ngôn khi áp dụng lên bản thân quả thực rất chí lý, nếu nói làm bậy thì không thể sống tốt, hay gieo nhân nào thì gặt quả nấy thì đây chính là ‘quả’ của hắn.
Thực ra thì Kỷ Thần Tu cũng không có làm gì nhiều, chỉ là mỗi ngày khi nhìn thấy hắn, nụ cười trên mặt so với bình thường sẽ tươi hơn vài phần, rực rỡ hơn vài phần, cũng niềm nở hơn vài phần. Chỉ là lương tri nhỏ như hạt gạo của Đường Lạc đúng lúc đó lại trỗi dậy, thành công khiến trong lòng Đường Lạc hổ thẹn thêm vài phần.
“Nếu cậu còn cười đến buồn nôn như vậy, tôi thực sự sẽ động thủ đó!” Hắn đã hoàn toàn quen với ‘món điểm tâm ngọt’ trước bữa sáng này mỗi ngày.
Trong tay Kỷ Thần Tu còn cầm thanh kiếm hắn mua, cười đến vô cùng hồn nhiên, ngây ngốc. Đường Lạc ngửa mặt lên trời trợn mắt một cái, nếu đem sự hồn nhiên của cậu so sánh với sự luống cuống của hắn, nhìn thế nào cũng thấy hắn đã thua vài phần. Đường Lạc không cam lòng trừng mắt nhìn đối phương vài lần, thở dài. Ngồi vào trong xe, không có lập trường mà lái xe đi. Để quyển tạp chí mới kịp lên kệ vào cuối tháng, Đường Lạc gần đây bận đến sắp điên rồi, dây dưa với Kỷ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053080/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.