Người lương thiện Đường Lạc vào lúc tan tầm quả nhiên gặp được đồng chí người vượn kia. Đồng chí người vượn đang ngồi trên bồn hoa, nhìn thấy Đường Lạc từ xa liền vội vội vàng vàng chạy tới.
“Đường Lạc… Đường Lạc, anh có thấy cây kiếm của tôi đâu không?” Đường Lạc mới vừa bước xuống xe, đã bị đồng chí người vượn giữ lấy thật chặt.
“Kiếm? Kiếm gì?” Đầu óc Đường Lạc mơ mơ hồ hồ, ngày hôm nay tòa soạn bận rộn từ sáng đến tối, hắn cũng mệt mỏi cả ngày, đã sớm đá chút lòng tốt nảy sinh vào buổi sáng của bản thân ra tận Thái Bình Dương rồi, nhìn Kỷ Thần Tu nhào đầu về phía mình, chỉ cảm thấy thị giác rất mệt mỏi, liếc mắt nhìn một cái đã muốn bỏ đi. Nhiệt độ bên ngoài quá cao rất khó chịu, cả người lại rích chịch, chỉ muốn về nhà tắm một cái cho nó thoải mái, đâu có thời gian rảnh rỗi để đứng đây đôi co với tên người vượn vẫn khó ưa từ trước đến nay này.
“Là… là… thanh kiếm tôi đều dùng để luyện kiếm mỗi sáng đó…” Kỷ Thần Tu nhìn thấy dáng vẻ bực mình cùng gấp gáp của Đường Lạc, vội vội vàng vàng giải thích không đầu không đuôi, càng gấp lại càng vụng về, Đường Lạc thì lại càng cảm thấy phiền.
“Ờ! Sao?”
“Tìm không thấy! Làm sao bây giờ? Mất rồi!” Kỷ Thần Tu gấp đến nỗi nước mắt cũng muốn rơi ra, vẫn nắm lấy cánh tay của Đường Lạc, tha thiết nhìn hắn, hận không thể đào ra thanh kiếm từ trong đôi mắt của Đường Lạc.
“Làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053079/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.