Nhìn cơn mưa trùng hợp đổ xuống, nữ hài đưa tay hứng lấy những giọt nước mưa từ trên mái nhà rơi xuống, tinh xảo khuôn mặt nhỏ có vài phần đắc ý nói.
''Ca ca xem, ta nói không sai đi.''
Nam hài lồng ngực hơi chấn động, đặt nàng xuống lên tiếng hùa theo.
''Đúng vậy, vừa rồi là ca ca nhầm, giọt nước trên tay ta là lệ của ông trời không phải của muội.''
''Cũng không còn sớm nữa, muội nên trở về ngủ đi, ca ca cũng cần phải đi rồi.''
Vừa nói, hắn vừa lấy lại chiếc áo khoác trên người nữ hài, phi thân ra ngoài, biến mất trong màn mưa.
Nam hài vừa biến mất, trên gương mặt nữ hài vẻ hồn nhiên ngây thơ cũng theo đó đạm đi, thật nhanh sau đó biến thành vô biểu tình.
Thật khó có thể miêu tả vẻ mặt lạnh nhạt không cảm xúc xuất hiện trên gương mặt tinh xảo của nữ hài mới ba tuổi lúc này.
Nàng nhìn chằm chằm về phía nam hài biến mất một lúc rồi mới dùng bước chân ngắn nhỏ của mình trở về.
Hàn Băng Vô Tình đi chưa được vài bước liền cảm thấy đầu óc choáng váng, bên ngoài như có một lực hút vô hình lôi kéo nàng rời khỏi cơ thể nữ hài.
Hàn Băng Vô Tình cũng cảm thấy bản thân trong tiểu thân thể này tay nhỏ, chân ngắn cũng không tiện liền theo lực hút thoát ra ngoài.
Nữ hài bước đi, thân mình hơi lảo đảo một chút rồi nhanh chóng giữ được cân bằng đứng lại mờ mịt nhìn xung quanh như muốn nhớ ra tại sao bản thân lại ở nơi này.
Lại nói Hàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-hoa-phong-van/959632/chuong-276.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.