Bình thường, một hài tử bị như vậy chắc chắn sẽ kêu ra tiếng nhưng hắn lại không hề nghe thấy nữ hài một tiếng kinh hô, cho dù là rất nhỏ cũng không có.
Hắn cúi đầu xuống nhìn nữ hài trong lòng, xem nàng có biểu tình gì, tức khắc khóe miệng liền giật giật.
Nữ hài một bộ nước mắt lưng tròng bộ dáng, nước mắt đảo quanh hốc mặt muốn rơi lại không rơi bộ dáng.
Nàng dùng hai cặp mắt ướt dầm dề nhìn hắn, giọng nói mềm mại mang theo ủy khuất ngữ khí trả lời hắn bằng một chữ.
"Đau."
Nữ hài không la hét, chỉ lẳng lặng xuất hiện lệ quanh trong ánh mắt làm người nhìn thấy không khỏi mà thương.
Vô thanh vô tức lại thắng qua thiên ngôn vạn ngữ.
Xác thật, nhìn nữ hài bộ dáng này, trong lòng nam hài đột nhiên xuất hiện một loại cảm xúc mang tên đau lòng.
Hắn đưa tay, nhẹ nhàng lau đi giọt lệ đột nhiên rơi xuống từ trong hốc mắt nàng, lên tiếng nhẹ hốc.
"Ngoan, đừng khóc."
"Ta mới không khóc."
Hàn Băng Vô Tình làm bộ ngạo kiều, xoay đầu qua chỗ khác giận dỗi.
Nâng lên một tay xoay khóe mắt nước mắt.
Nước mắt loại này đồ vật đã từ lâu nàng không biết là gì quá, lúc này nó xuất hiện làm nàng cũng có vài phần đột nhiên.
Có lẽ là do thân thể này còn quá nhỏ nên cảm giác có vài phần tăng thêm, tuyến lệ cũng rất phát đạt nên nàng mới chỉ bị một chút kích thích đã có nước mắt ra tới.
Hàn Băng Vô Tình suy nghĩ, nhanh chóng tìm được một lý do hoàn hảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-hoa-phong-van/959631/chuong-275.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.