Lạc Hà nghe vậy ngạc nhiên, đôi mắt cơ trí nhìn sang Vân Khinh:"Phó cung chủ Vân Khinh không biết có thể giải thích chút chứ? "
"Ài! Thực ra hai năm trước ta từng bị trọng thương. Lúc đó, tình cờ gặp Niệm Y cô nương. Nàng dùng đan dược mang trên người giúp ta chữa trị vết thương và chăm sóc ta. Nàng ấy chăm sóc ta một ngày một đêm rồi ngủ thiếp đi vì mệt."
"Thì ra phó cung chủ Vân Khinh là thiếu nữ bị trọng thương đó.Nhưng ta nhớ là sau khi ta tỉnh lại thì lại không thấy người đâu cả." Lạc Niệm Y suy nghĩ nói.
"Đúng vậy. Sau khi cô ngủ thiếp đi thi thì ta liền tỉnh dậy sau đó rời đi." Vân Khinh nhìn Lạc Niệm Y nói.
"Sau khi trở về, ta cho người điều tra thì biết được người khi đó cứu ta là cháu gái của Lạc Hà hội trưởng tên Lạc Niệm Y." Vân Khinh tiếp tục nói.
"Thì ra là như vậy. Chẳng trách ở khe núi Tuyệt Địa Phong Nhai cô lại đối với ta chiếu như vậy." Lạc Niệm Y có chút buồn bã nói.
"Tuy vậy nhưng ta thật lòng cảm thấy rất thích con người của cô. Cô có tính cách mạnh mẽ hào sảng, phóng khoáng của lính đánh thuê mà ít nữ tử có được. Nếu được ta rất muốn làm bằng hữu với cô." Vân Khinh nói.
"Thật sao? Cô nguyện ý làm bằng hữu với ta sao?" Lạc Niệm Y không chắc chắn hỏi lại.
Từ nhỏ bởi vì là cháu gái của hội trưởng của Công Hội nên nàng không bằng hữu chân chính. Những người xuất hiện chỉ biết nịnh nọt hoặc xa lánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-hoa-phong-van/959420/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.