Ba ngày sau, dưới chân núi Thánh Linh sơn, sự lạnh giá không thể ngăn bước chân của những người đến nơi này. Vô số nơi tạm trú được xây dựng trong thời gian ngắn nhưng vẫn có vài phần sa hoa.
Những người ở đây, ai có thực lực hơi thấp thì ăn mặc kín mít, tròn vo.Những người có linh lực thuộc tính hỏa thì khá hơn một chút, chỉ khác thêm một chiếc áo lông. Người có thuộc tính băng nếu ăn mặc đơn bạc đến đây thì cũng phải run run, không ngừng hắt xì.
Ngược lại là các cường giả, họ vẫn ăn mặc như thường ngày và chỉ cần thả ra một chút linh lực xua tan khí lạnh là đủ.
Nổi bật nhất trong đám người là đoàn người do Vân Lạc dẫn đầu. Đoàn người không hề mặc thêm bất kì trang phục giữ ấm nào cũng không hề dùng linh lực để xua đuổi khí lạnh nhưng cũng không hề lộ ra không khỏe. Đám người Vân Lạc đứng đó như đàn thiên nga lạc giữ bầy chim cánh cụt.
Bên cạnh họ là người của Công Hội, dẫn đầu là hội trưởng Lạc Hà và cháu của ông ấy Lạc Niệm Y. Hội trưởng Lạc Hà một thân áo bào màu tro, ánh mắt cơ trí nhìn đám người Vân Lạc. Lạc Niệm Y một thân hồng y, trên người khoác một chiếc áo lông cáo đỏ phụ trợ cho nàng thêm vài phần mạnh mẽ, phóng khoáng.
Nàng nhìn cách đám người Vân Lạc ăn mặc không hiếu kì hỏi:"Phó cung chủ Vân Lạc, người của Điệp Sát ăn mặc như vậy đến linh lực cũng không hề sử dụng không cảm thấy lạnh sao?"
Điều nàng hỏi cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-hoa-phong-van/959419/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.