Với tất cả sức lực còn lại, Tu Ưng hét lớn, trường thương trong tay hắn vũ động mạnh mẽ, không để lại một tên ma tộc nào xung quanh hắn còn đứng vững.
Sức mạnh của hắn, dù chỉ còn lại một nửa, vẫn là cơn ác mộng với bất kỳ kẻ địch nào.
Đến khi chút sức lực còn sót lại tan biến, xác chết đám ma tộc xung quanh xếp thành đống, Tu Ưng cũng quỵ xuống.
Mặt đất nhuộm đầy máu, máu của ma tộc và của hắn.
Tu Ưng ngẩng mặt lên trời, nhìn vào bầu trời xanh thẳm trên cao. Một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy thỏa mãn hiện lên trên gương mặt.
"Nếu đây là kết cục cuối cùng của ta, ta cũng không hối tiếc"
Hắn thì thầm, trước khi đôi mắt từ từ khép lại, trong khi trường thương của hắn vẫn cắm chặt xuống đất, như một biểu tượng của lòng kiên cường không gì có thể khuất phục.
Vinh quanh cuối cùng của một vị tướng quân chính là chiến tử sa trường.
Mắt thấy Tu Ưng đã quỵ xuống, ma tộc như được đà lao lên cảnh giác vây quanh lấy hắn.
Từ một phía, đám ma tộc dạt ra để lại một lối nhỏ, một con chiến mã đi ra, trên lưng nó là tướng quân của ma tộc.
Vốn tưởng rằng vị tướng quân ma tộc này sẽ xấu xí như những tên ma tộc khác nhưng không, hắn có khuôn mặt có phần anh tuấn, uy nghiêm.
Hắn có vóc dáng cao lớn, cơ bắp săn chắc, tỏa ra một sức mạnh khiến kẻ khác phải kính sợ.
Làn da của hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-hoa-phong-van/3621360/chuong-301.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.