“Phong Thiên lễ khởi —— Phần sài cáo thiên ——”
Giọng nói trong trẻo của thiếu nữ vang lên nơi tế đàn cao nhất thiên hạ, lan xa bốn bề, như lời tuyên cáo gửi lên cửu thiên.
Chuông biên vang trầm, tiếng khánh réo rắt; các quan lễ xếp hàng nghiêm chỉnh, lực sĩ thắt đai đỏ đưa những bó gỗ sồi, ngải đắng, tiêu ai đã chuẩn bị từ trước lên đỉnh núi, cẩn thận đặt vào đỉnh đồng nơi tế đàn.
Tế lễ nơi đỉnh cao bởi địa thế giới hạn, từ bố trí lễ khí đến tế đàn đều chẳng thể sánh bằng quy mô chỉnh tề, long trọng như đại lễ tại Kinh kỳ.
Nhưng chính Thái Sơn đã mang ý nghĩa vượt khỏi mọi lễ nghi. Trong khoảnh khắc vu thần cất tiếng lễ khởi cáo thiên, cả ngọn núi hùng vĩ như hóa thành tế đàn. Gió trời vang rền mới là chính âm của lễ nhạc: bao la, cổ kính, hùng tráng mà linh thiêng, thể hiện thần linh nơi cửu thiên là bậc tôn nghiêm, còn con người nhỏ bé tựa hạt bụi.
Đỉnh núi có hạn người đứng, phần lớn nghi trượng và các đội ngũ đều dừng lại ven sườn núi, xếp thành hàng ngũ như rồng uốn lượn, nâng đỡ tế đàn giữa mây trời.
Hoàng đế bước lên tế đàn trong cơn cuồng phong, có mấy vị lễ quan cùng Thiên Cơ và thái tử đi theo, các vương hầu cùng tùy tùng đều phủ phục bên dưới tế đàn.
Thái tử châm lửa đuốc, cung kính dâng lên đấng chí tôn.
Cha con đối diện, ngọn lửa theo chiều gió luôn thiêu về phía người cầm đuốc ngược gió. Thiếu niên đứng yên cầm lửa, chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5246549/chuong-240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.