Lời thiếu nữ như một bản phán xét vang vọng khắp trời đất sơn xuyên.
Thân thể Nhụy Trạch vì mất máu mà run rẩy, linh hồn vì kinh hãi mà rạn vỡ, ý thức vì không cam tâm mà cố tìm đường thoát.
Lạnh quá… hắn theo bản năng muốn kéo chặt lấy thứ gì đó.
Hẳn là quyền thế. Phải, quyền thế có thể che chắn mọi đói khát, lạnh lẽo…
Thế nhưng lúc này lại lạnh đến vậy, chẳng lẽ là vì quyền thế của hắn đã chẳng còn? Không, thị vệ hắn chết rồi, nhưng hắn vẫn là Nhụy hầu, muội muội hắn là hoàng hậu, còn điệt nhi của hắn là thái tử…
Vậy thì nàng sao dám giết hắn? Rốt cuộc nàng dựa vào cái gì mà dám? — Hắn hiểu quá rõ cái gọi là “quyền thế” hữu dụng ra sao!
Thuở nhỏ vì cứu muội mà hắn bị dòng nước cuốn trôi, cơn lũ ấy không đoạt mạng hắn mà đẩy hắn vào một cơn lũ khác dữ dội hơn – giữa thời loạn thế, hắn bị bán đi bán lại, trở thành nô lệ cho người ta, sống chẳng bằng súc vật.
Cha hắn dung mạo tuấn tú, hắn cùng muội muội từ nhỏ đã sinh đẹp hơn người, nhưng mất đi sự che chở cường hãn của mẫu thân, thân làm nô lệ, hắn chịu đủ khinh khi và nhục nhã. Hắn hận cay đắng thân phận thấp hèn ấy, nhưng không biết làm sao phản kháng — thân phận là nô, còn sống mới là điều quan trọng nhất.
Mãi đến khi hắn theo chủ nhân tới Trường An, lại tình cờ trùng phùng muội muội – muội hắn đã trở thành người của hoàng cung.
Là hoàng cung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5194813/chuong-213.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.