Lăng Tòng Nam ngồi trước án thư, ánh sáng đèn nến tựa hồ thiêu đốt vào mắt hắn, từng chút một thiêu ra bóng đỏ cũ của ngày hôm ấy. Theo lời hắn cất lên kể lại, những mảnh ký ức đã từng ngưng đọng kia liền bị đánh thức, rung lên từng hồi.
Hắn từng cùng hoàng tử công chúa đọc sách, cũng giống các bạn đọc khác sống trong cung. Hôm xảy ra chuyện, hắn đang ở cùng với Ngu Nhi.
Từ ban ngày không khí đã thay đổi khác thường, cô mẫu sai người nhắn hắn, dẫu có chuyện gì xảy ra cũng đừng quản đến, chỉ cần nhớ kỹ, phải cùng Ngu Nhi ẩn thân thật tốt. Nếu cần thiết, Ký Hà sẽ dẫn người hộ tống hắn và Ngu Nhi rời khỏi nơi đây.
Thái tử cung bị cấm quân vây kín, một pho tượng đồng kỳ quái bị đào lên, điều này tượng trưng rằng thiên tử đã bị nguyền rủa. Thiên tử bị nguyền rủa giận dữ, khiến sắc trời cũng đổi khác.
Tuyết rơi không dứt, Ngu Nhi không ngừng khóc, cung nữ bế nàng lên dỗ dành. Song cũng có cung nữ len lén rơi lệ, người tới kẻ lui, tin tức truyền đi như tuyết rơi dày đặc, các cung nhân bị tuyết phủ lên vai, ai nấy đều như bị nguyền rủa, hốt hoảng thất hồn.
Lúc mơ hồ, hắn cảm giác pho tượng đồng ấy quả thực có năng lực nguyền rủa, song người bị nguyền không phải là thiên tử.
protected text
Cách một cánh cửa phòng, những lời đồn đoán vỡ vụn dần trở nên quái dị đáng sợ: thái tử làm phản, hoàng hậu tự tiện mở võ khố, Trường Bình hầu tạo phản… Trường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5194809/chuong-209.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.