Dưới ánh mắt dữ tợn lạnh lẽo của Nhụy Trạch, cung nữ bị túm tóc rối cả sắc mặt, trắng bệch môi tím, nước mắt tuôn không ngớt, thân thể run lẩy bẩy, nửa lời cũng chẳng thốt nên câu.
Hắn quan sát kỹ nữ tử yếu nhược như kiến mối trước mắt, tay có nới lỏng đôi chút, nhưng giọng nói vẫn nặng nề trầm đục, cơn giận có vơi đi phần nào:
“Ngươi cũng biết, nương nương vốn quá mức nhân từ, thiếu quyết đoán, chẳng tránh khỏi lúc hồ đồ, một sơ sẩy liền có thể bị kẻ khác lợi dụng…”
“Phận làm hạ nhân, ắt phải đồng sinh cộng tử với chủ nhân, thay chủ nhân phòng bị cẩn thận, tránh hoạ chưa xảy ra, mới là trung thành hộ chủ.”
“Việc hôm nay không phải cấu kết ngoại nhân, mà là chuyện trong nhà, nếu ngươi nói thật, bản hầu cũng không phải không thể xét tình mà khoan dung—”
Cung nữ vội vàng gật đầu, run rẩy nói:
“Nô tỳ mấy ngày nay vẫn canh cánh trong lòng… Nếu có cơ hội, tất sẽ bẩm rõ với hầu gia cùng điện hạ!”
Hôm nay nếu là người khác bức nàng khai cung, nàng tất chẳng dễ gì bán đứng nương nương. Nhưng đúng như hầu gia đã nói, chuyện này là việc trong nhà, hầu gia dù sao cũng là người nhà, sẽ không và cũng không thể mượn cớ này mà làm khó nương nương… Việc nàng làm lúc này, không tính là phản bội, mà là vì nương nương suy nghĩ, bởi cứ tiếp tục thế này, sợ rằng tai hoạ tiếp theo, e là nương nương cũng chẳng xoay chuyển nổi!
Khi Nhụy Trạch buông tay, cung nữ ấy, sau bao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5194805/chuong-205.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.