Gần đây, Thang Gia trở nên đặc biệt lo lắng.
Nguồn cơn của nỗi lo là do ông nhận thấy Lục điện hạ dạo này có vẻ tâm thần bất định, ăn ngủ chẳng yên.
Ngẫm lại chặng đường đã qua, cho dù là những sự việc trong mắt ông vô cùng nguy hiểm và đáng sợ, chẳng hạn như vụ bày mưu với rượu tế gần đây khiến ông khiếp vía không thôi, thì Lục điện hạ vẫn luôn ung dung điềm tĩnh, không bị ảnh hưởng chút nào.
Thang Gia từng hoài nghi, đứa trẻ này có lẽ vì sự việc năm xưa mà thân tâm tổn thương nặng nề, nỗi hận trong lòng quá lớn đến mức che lấp hết những tình cảm khác, nên cái gọi là bình tĩnh kia thực chất là vì tình chí bị tổn hại.
Thế nhưng gần đây, ông lại nhìn thấy ở thiếu niên ấy sự bồn chồn bất định, có dáng ngồi đứng không yên, tuy có phần bổ khuyết cho sự thiếu hụt của nhân tính, nhưng cũng khiến Thang Gia trong lòng kinh động, dấy lên một nỗi nghi hoặc bất an: chẳng lẽ trời sắp sập rồi? Song nghĩ lại, xưa nay mỗi phen đại sự, ông từng không ít lần có cảm giác như trời sập, vậy mà vẫn không thể lay chuyển được vị quận vương kia. Nay lại thế này, e rằng còn hơn cả trời sập, mang điềm báo tiêu vong thiên hạ.
Sáng hôm ấy, Thang Gia đến tìm, biết được Lục điện hạ cả đêm không ngủ, sáng sớm đã dậy luyện kiếm, rốt cuộc không nhịn được lên tiếng:
“Điện hạ… có phải xảy ra biến cố trọng đại, hay là đã có toan tính mới?”
Chẳng lẽ sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5194797/chuong-197.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.