Thiếu Vi đã lựa lời mà kể sơ qua đầu đuôi sự việc. Về chuyện bắt giữ tên bị cụt tay kia, nàng nói là do điều động gia đinh trong phủ hợp sức vây bắt.
Thái Tổ muốn mượn thì mượn, muốn gán tội lừa vua thì gán, chỉ tùy thuộc vào có cần hay không mà thôi.
Hoàng đế không tra xét chi tiết, chỉ nhìn hai thiếu nữ đang quỳ trong điện. Thiếu Vi cũng không chủ động trình bày thêm, chỉ dâng lời trọng yếu:
“Bệ hạ, thần theo sư phụ lớn lên nơi thôn dã, được vị a tỷ này yêu thương đùm bọc như tỷ tỷ ruột.”
“A tỷ thuần lương chất phác, lần này bị ép buộc vào kinh, thật sự là thân bất do kỷ. Sau khi nhập kinh cũng chưa từng tiết lộ cơ mật gì. Lần này lại còn lấy thân làm mồi, liều chết dẫn dụ tay chân của kẻ chủ mưu, tự mình vào cung cáo giác toàn bộ.”
Thiếu Vi hai tay chắp trước trán, cúi mình:
“Bệ hạ vốn thưởng phạt phân minh, cúi xin Người cho a tỷ thần được lập công chuộc tội.”
Hoàng đế ngắm nhìn thiếu nữ miệng khen mình “thưởng phạt phân minh” kia.
Tỷ tỷ nàng thì lại hoàn toàn không được gan dạ bình tĩnh như nàng.
Thấy Thiếu Vi cúi người, Thanh Vũ cũng vội vã phủ phục, chẳng dám ngẩng mặt, trực tiếp khấu đầu chạm đất, giọng run run đầy sợ hãi:
“Bệ… Bệ hạ… dân nữ biết mình phạm tội khi quân tày trời, nếu công lao lần này chưa đủ bù đắp tội lỗi, thì cúi xin bệ hạ thu hồi hết phần thưởng mà dân nữ được ban vì vụ án Lương vương…”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5194793/chuong-193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.