“Thiên hạ vốn là ai lo việc nấy, ai chịu trách nhiệm nấy.”
Thiếu Vi nói xong liền quay người rời đi, không chút chần chừ.
Lời hôm nay Lưu Thừa nói chẳng giống một quân vương, thì ngay lúc này, Thiếu Vi cũng không giống một thần tử. Nàng giơ tay hành lễ, rồi thẳng thắn vượt qua Lưu Thừa đang đứng lặng bất động, cáo từ rời đi.
Toàn Oa không có được khí độ to gan như vậy, thấy thế đành đi đường vòng, bước nhanh đuổi theo Thái Chúc.
Lưu Thừa đứng rất lâu tại chỗ.
Lời Thiếu Vi nói không hề gay gắt, thế nhưng lại đâm thủng toàn bộ dũng khí mà hôm nay hắn cố gắng gầy dựng, khiến hắn cảm thấy một nỗi nhục nhã xấu hổ tự thẹn không bằng.
Hắn từng cho rằng thân phận cùng thành ý của mình có thể đổi lấy cơ hội được nàng đáp lại, nhưng nàng căn bản không hề coi việc cứu giúp hắn là cái gì đáng để trao đổi.
Ai lo việc nấy, ai chịu trách nhiệm nấy…
Hắn đã hiểu rồi…
Nàng là một người luôn không ngừng tiến bước về phía trước, định sẵn sẽ không quay đầu lại để nhìn kẻ vẫn còn đang do dự, hoang mang bất an như hắn.
Có lẽ chỉ có những người như Lục đệ mới có thể đuổi kịp bước chân nàng, mới có cơ hội được nàng để tâm đến.
Còn hắn thì sao? Hắn rốt cuộc phải làm gì đây? Lưu Thừa ngơ ngác quay đầu, nhìn về pho tượng tiên nhân đang ôm đĩa sương trên đàn thần.
Hồi lâu, ánh mắt hắn thu lại, hạ xuống, lại lần nữa nhìn vào bóng mình.
Bóng của hắn mặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5194787/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.