“Thiếu Vi—” Nghiêm Miễn hỏi: “Tên con là vậy phải không?”
Đây rõ ràng là câu hỏi đã biết đáp án, chỉ là lời dẫn đầu câu chuyện, mang theo chút gượng gạo và vẻ từ ái không quen thuộc, nhưng cũng lộ ra vài phần lúng túng.
Thiếu Vi ngẩng đầu nhìn, gật đầu: “Bẩm tướng quốc, đúng là vậy.”
Nghiêm tướng quốc vốn quen nghiêm nghị ít nói, chậm rãi nói tiếp: “Con rất giống a mẫu của con, cũng gan dạ kiên cường, cũng linh tuệ xuất chúng… Năm xưa là thúc thúc mắt mù ngu dốt, cùng con tiếp xúc bao lâu mà lại không nhận ra sớm hơn.”
Theo tiếng “thúc thúc” ấy, Thiếu Vi chăm chú quan sát, chỉ thấy gương mặt kia dưới ánh đèn lay động trở nên nhu hòa như đổi thành một người khác, chẳng còn vẻ nghiêm lạnh cố chấp, thậm chí cả người dường như trẻ lại đến mười tuổi, thêm vài phần nhân tình ấm áp.
Không chỉ thay đổi ở giọng điệu và cách xưng hô, mà lời dặn dò cũng không còn chỉ xét từ góc độ triều đình như trước, mà là: “Con còn nhỏ, vừa mới bước chân vào quan trường, nhưng đã nắm chức vị đặc biệt cao, không giống quan viên thông thường. Nếu có điều gì chưa rõ, không chắc chắn, cứ đến hỏi thúc thúc bất cứ lúc nào. Nếu cảm thấy có kẻ nào mang ý đồ bất thiện, cũng phải lập tức nói cho thúc thúc biết.”
Lời nói mang đầy quan tâm chân thành, Thiếu Vi nghe xong cũng nghiêm túc gật đầu: “Con hiểu rồi, đa tạ… thúc thúc.”
Trong ánh sáng mờ, Nghiêm Miễn khẽ mỉm cười, lưng thẳng tắp, chắp tay sau lưng:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5194785/chuong-185.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.