Chẳng bao lâu, Thanh Vũ liền theo Lương vương cùng lên xe ra ngoài. Nàng quỳ ngồi trên đệm mềm trong xe, xuyên qua khung cửa sổ mở hé, thỉnh thoảng ngó ra đường phố quan sát tình hình.
Viên quản sự đi cùng trông thấy, không khỏi thở dài: “Chuẩn cho ngươi ra ngoài là để hầu hạ điện hạ…”
Thanh Vũ vội thu ánh mắt, Lương vương lại cười khoát tay: “Cứ để nàng xem đi… dưỡng bệnh bấy lâu, giam trong phòng ngột ngạt rồi…”
Nghe vậy, Thanh Vũ lộ vẻ cảm kích, lại quay đầu ngắm nhìn bên ngoài.
Quản sự dở khóc dở cười, vị gia nhân tử này tuy chẳng ngu độn, nhưng hoàn toàn không có thủ đoạn tâng bốc, đến nịnh hót cũng mang theo vài phần vụng về… Ấy vậy mà lại khiến điện hạ thêm yêu thích. Nếu không vì nàng bệnh lâu ngày, nay lại gặp lúc điện hạ vì cầu phúc mà kiêng thịt cá mặn nồng, thì e rằng đã sớm trở thành người của điện hạ rồi.
Nhưng sớm muộn cũng vậy thôi. Nhìn tình hình này, chắc chắn nàng sẽ bị đưa về Lương quốc, mà đã được điện hạ cưng chiều như thế, hắn cũng chẳng tiện nói lời nặng.
Nào ngờ, cành Tường Chi xanh tươi này lại bắt đầu nhiễm thói kiêu ngạo do được sủng ái. Chỉ ngắm cảnh thôi còn chưa đủ, lại còn háo hức nói: “Chỗ đó hình như là tiệm mạch nha, náo nhiệt quá…”
Lương vương bèn bật cười, sai người dừng xe, cho nàng đi mua một ít: “Nếu thích thì mua nhiều vào…”
Dáng vẻ con gái tuổi xuân sinh động như thế, vừa khéo khơi gợi nỗi hoài niệm của điện hạ về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5194767/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.