Hạ Bình Xuân dẫn người tiến vào mật thất trùng trùng cơ quan, vết máu loang lổ, khi trông rõ trận pháp quỷ dị giấu bên trong, hắn cũng không khỏi biến sắc.
Dẫu không bàn đến sự âm u đẫm máu của trận pháp này, chỉ riêng những tờ “phù chỉ” treo lơ lửng kia đã đủ khiến người khiếp đảm. Trên đó chẳng những có bùa chú khó hiểu, mà còn ghi rõ sinh thần bát tự khiến hắn chẳng dám nhìn kỹ.
Lưu Kỳ lại một lần nữa thay hắn phân biệt rõ ràng, ra lệnh người gỡ xuống vài tờ “phù chỉ”, giao cho hắn.
Hạ Bình Xuân mặt mày ngưng trọng, dùng vải đen bọc lại cẩn thận.
Chỉ cách năm sáu canh giờ, hắn lại phải tiến cung lần nữa.
Trước khi rời đi, Hạ Bình Xuân không khỏi lên tiếng: “Lục điện hạ nhiều ngày chưa từng nghỉ ngơi, nay lại mang thương tích trên mình, chi bằng hồi phủ điều trị tĩnh dưỡng, những chuyện còn lại cứ giao cho thuộc hạ xử lý là được.”
Từ khi bước vào mật thất ẩn giấu này, hắn vừa đi vừa quan sát dấu vết, liền đoán được đã trải qua hiểm cảnh cỡ nào, Lục điện hạ thân bị thương, chỉ được sơ sài băng bó.
Vị đại vu thần cảm ứng mà đến kia, dù thông tường quỷ thần, chung quy vẫn là thân xác phàm tục, lại không giỏi võ, hẳn là theo sau cùng mà vào, song cũng bị thương, hơn nữa thoạt trông như đã hao kiệt tinh lực, ngồi đó chẳng khác nào tượng đá không nói không rằng, không rõ vì sao chẳng chịu rời đi.
Nhận thấy nghi hoặc của Hạ Bình Xuân, Lưu Kỳ liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5194765/chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.