Lời vừa dứt, gia nô lập tức im lặng, chuyển sang chiến thuật đồng hành lặng thinh. Hắn ngồi ở bậc đá phía trên Thiếu Vi một bậc, hóa thân thành hình bóng bên cạnh nàng.
Gia nô rất giỏi kiểu đồng hành này – một khi im lặng, liền bước vào vùng thoải mái của chính mình.
Gió đêm mát lạnh lướt qua bậc đá, cảm nhận được sự đồng hành ấy, Thiếu Vi ngẩng mặt khỏi đầu gối, quay đầu nhìn người đang lặng lẽ ngồi sau lưng mình.
Chiếc áo mùa hè màu xám không mới cũng chẳng cũ, mái tóc lười biếng buộc nửa sau đầu, râu xanh chưa cạo, gương mặt dửng dưng như mười năm chưa từng thay đổi biểu cảm – giống như một làn gió chẳng sao cả, thổi cũng được, không thổi cũng xong.
Đó là một loại “tuyệt thế hảo thúc nô” – điềm nhiên mà sâu sắc, kín đáo mà thẳng thắn, mộc mạc lại sáng suốt, không gây áp lực, chỉ khiến người ta cảm thấy an tâm.
Lúc Khương Phụ vừa mất tích, hắn từng nói: “Tôn trọng nàng, nghe theo nàng, còn hơn là cùng nàng đi chết. Nàng sẽ thích thế hơn.”
Đó là cách chung sống giữa kẻ kỳ quặc như hắn và kẻ kỳ quặc như Khương Phụ. Khi ấy Thiếu Vi không tài nào chấp nhận, từng giận dữ gào lên rằng ghét hắn.
protected text
Triệu Thả An hơi sững người, chờ đợi nàng nói tiếp một cách đầy kiềm chế.
Nhưng đứa trẻ này nói gì thì nói, nói xong lại quay đầu, lặng lẽ nhìn vào bóng đêm.
Thiếu Vi ngơ ngẩn hồi lâu, sau lưng mới truyền đến tiếng hỏi ngắn gọn: “Vì sao?”
Tựa hồ đang nhớ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5194759/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.