Thanh đao đẫm máu rơi xuống đất phát ra tiếng “keng” vang vọng, như đang tuyên cáo rằng cảnh tượng đẫm máu ly kỳ trước mắt không phải là ảo ảnh.
Thiếu Vi tuy thần trí hoảng loạn, nhưng một chút cũng không nghi ngờ đây là mộng tưởng trong lúc cận kề cái chết.
Bởi vì trong những giấc mơ, cho dù là tuyệt vọng bao nhiêu, nàng luôn chỉ tưởng tượng bản thân đơn độc phá tan thiên quân vạn mã, chưa từng có cảnh ai đến cứu giúp nàng. Nếu nói trong mộng có gì từng khiến nàng cảm thấy an ủi, thì chỉ có thể là bóng dáng cưỡi thanh ngưu kia.
Thiếu Vi tin rằng, dù nàng và Lưu Kỳ từng có giao tình sâu sắc, nhưng cũng chưa tới mức sẽ xuất hiện trong giấc mơ của nhau. Hắn là người thuộc về thế giới ngoài mộng, bởi vậy mới chân thật đến thế.
Trong cơn mơ hồ, Thiếu Vi lao về phía con người thật ấy, khi vừa đứng vững thì liền vịn lấy tay Mặc Ly để chống đỡ thân thể, mở miệng không chào hỏi, không kinh ngạc, càng không hỏi han, chỉ dốc sức hỏi Lưu Kỳ: “Người của ngươi… có thể giết hết bọn người ở đây không?”
Lời đầu tiên sau cuộc hội ngộ là một câu thẳng thừng mang sát khí, mà Lưu Kỳ gật đầu: “Có thể giết.”
Thiếu Vi lập tức nói: “Vậy thì giết sạch cho ta, trừ tỳ nữ và y giả.”
Chiến ý và sát khí vẫn chưa tan khỏi mắt nàng, nhưng câu này không chỉ xuất phát từ lòng hận thù dâng trào – những kẻ ấy không chỉ trọng thương nàng, muốn giết nàng, mà còn đã nhìn thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5193424/chuong-104.html