Trong muôn loài hoa, Phùng Châu yêu nhất là hoa thược dược. Trong viện nơi nàng cư ngụ trồng rất nhiều giống thược dược, bởi vậy viện được đặt tên là Thược Tiên Cư.
Một a hoàn khẽ bẩm: “Vừa mới sai người đi hỏi rồi ạ, vẫn chưa thể ra khỏi viện. Lão phu nhân đã khuyên nhủ lại dỗ dành, nhưng vị tiểu thư ấy vẫn bị kinh sợ đến mức co rút như con chim cút… Lão phu nhân nói, buổi tiệc tối nay sẽ ở lại Thược Tiên Cư bầu bạn cùng nàng, không ra tiền sảnh nữa.”
“Lão phu nhân đã ở đó, lão gia chủ hẳn cũng không lưu lại bàn tiệc bao lâu, rồi cũng sẽ qua bên ấy thôi.” Kiều phu nhân thở dài: “Tội nghiệp bọn trẻ, hai năm liên tiếp chẳng được cùng tổ phụ tổ mẫu chúc thọ. Chỉ mong năm nay có thể đoàn tụ.”
“Nếu nữ thúc bằng lòng để bọn trẻ cùng sang Thược Tiên Cư, ta cũng không ngại phiền phức mà sắp xếp chu toàn… Nhưng khổ nỗi nữ thúc lại không chịu gặp bọn ta, lần trước mấy đứa nhỏ đến thỉnh an, chỉ khiến nàng sợ hãi thêm. Làm ta, người làm tẩu tẩu đây, cũng thật không biết nên làm thế nào mới phải. Muốn gần gũi an ủi cũng không có cách.”
Càng nói, thần sắc Kiều phu nhân càng trĩu nặng, nỗi buồn dần hiện rõ: “Năm nay càng khó hơn, thế tử ra ngoài bôn ba tìm người, đến giờ vẫn chưa trở về. Một mình ta quán xuyến trong nhà, cuối cùng vẫn là chúc thọ mỗi người một nơi, trong lòng thì trống rỗng, chưa kể còn phải nghe bọn trẻ than phiền…”
A hoàn chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5193359/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.