Thiếu Vi không hiểu vì sao Khương Phụ lại trưng ra vẻ hứng khởi như vậy, mãi đến khi nàng trông thấy chiếc vạc lớn đầy tràn dược thang kia.
Khương Phụ đưa tay thử nước, nói: “Vừa vặn,” đoạn cười tủm tỉm bảo với Thiếu Vi: “Đây là dược thang vi sư dốc tâm phối chế riêng cho ngươi, chẳng những có thể giải độc, còn giúp ngươi xoa dịu cơn phát tác, lại có hiệu quả hoạt huyết thư cân, cường kiện gân cốt—”
Miệng nàng ta thao thao bất tuyệt, tay cũng chẳng nhàn rỗi, toan giúp Thiếu Vi cởi y phục.
Khương Phụ từ lâu đã mong có một đứa con gái để nuôi bên mình, tắm rửa thay đồ, chải tóc điểm trang, chỉ tưởng tượng thôi đã thấy thú vị khôn cùng.
Từ lúc nhặt được Thiếu Vi, Khương Phụ đã rục rịch tâm tư ấy, nhất là tóc Thiếu Vi mọc rất tốt, nàng luôn muốn được chải một lần, nhưng Thiếu Vi chưa từng chịu thuận theo. Chính nàng cũng không giỏi chải chuốt, mỗi lần chỉ sơ sài gỡ rối qua loa rồi thôi, không kết tóc đuôi sam, chẳng cài trâm hoa, tuỳ tiện túm lại lấy một dải vải buộc lên, chỉ cần nhìn không ra như kẻ điên là được.
Giờ đây Khương Phụ khó khăn lắm mới bắt được cơ hội tắm rửa cho Thiếu Vi, tất nhiên không dễ gì buông tha.
Thiếu Vi sống chết cũng không chịu cởi y phục trước mặt Khương Phụ, nhưng đang lúc phát bệnh, cả người run rẩy như sàng sẩy, suy yếu đến cực điểm, chẳng khác nào một chú gà con mắc bệnh.
Tuy rằng có thể liều mình vận lực để cưỡng chế đối phương, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5193351/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.