Thiếu Vi lập tức dừng bước, quay đầu tìm kiếm nơi phát ra tiếng gọi kia. Cùng lúc đó, một bóng vàng trắng từ bên sườn lao tới, vừa nhằm vào Khương Phụ đang cầm trúc trượng đuổi theo Thiếu Vi mổ lia lịa, vừa kêu to:
“Thề chết bảo vệ Thiếu Vi đại vương!”
Khương Phụ “a a” kêu lên, vội lui về sau, vung tay áo xua đuổi con chim hung hăng kia, đồng thời lớn tiếng gọi Mặc Ly đến trợ giúp.
Mặc Ly đang chăn trâu gần đó nghe vậy liền vung chân chạy tới, rút đao đứng chắn trước người Khương Phụ.
Chim nhỏ ríu rít bay tới chỗ Thiếu Vi, nàng vội mở rộng hai tay che chắn, lớn tiếng nói: “Không được làm hại nó, đây là tiểu điểu ta nuôi!”
“Chả trách…” Khương Phụ bước một bước ra khỏi bóng Mặc Ly, thò đầu ngắm nhìn con chim đang đậu trên vai Thiếu Vi, tặc lưỡi: “Chả trách hung hăng như vậy, gặp người là mổ.”
Quả đúng là chủ nào tớ nấy.
Thiếu Vi chẳng buồn để ý đến lời Khương Phụ, nàng vui mừng ôm lấy Chiêm Chiêm từ trên vai xuống, nâng niu trong tay: “Chiêm Chiêm… ngươi làm sao tìm được nơi này?!”
Ánh mắt nàng lúc này gần như mang theo sự sùng bái. Từ đây đến quận Thái Sơn chí ít cũng hơn hai ngàn dặm, vậy mà Chiêm Chiêm lại có thể bay suốt đến tận đây, quả thực khó tin.
Chiêm Chiêm đứng trong lòng bàn tay nàng, rụt cánh lại, khẽ giương một chân nhỏ nhún nhảy vài cái, trông đắc ý vô cùng.
Khương Phụ cầm trúc trượng bước tới: “Chắc không phải là đuổi theo đâu. Vẹt không thính mũi như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5193347/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.