Ngay trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, tự chặt cánh tay mình thoạt nhìn như không phải hành động sáng suốt, song Lăng Kha lại vô cùng minh bạch việc hắn đang làm.
Hắn đang làm một việc mà chỉ có hắn mới có thể làm.
Có lẽ là do điềm báo trong bát tự, sau nhiều lần cân nhắc, trong lòng hắn sớm đã sinh ra một tia dự cảm.
Chính nhờ có dự cảm ấy, hắn mới có thể giữ được phần tỉnh táo giữa cơn biến loạn bất ngờ, nhìn xuyên qua tầng tầng lớp lớp giả tượng, thấy rõ căn nguyên thật sự phía sau tai họa nơi Tiên Đài cung.
Thái tử bất ngờ mang tiếng dùng tà thuật hại vua cha – đây vốn là tội danh chạm đến long uy chí cao vô thượng. Thế nhưng hơn mười năm phụ tử hòa thuận, bệ hạ dù thế nào cũng không nên không cho thái tử một cơ hội biện bạch, lại lập tức sai Chúc Chấp – kẻ hành sự tàn độc – đi vấn tội thái tử.
Cơn giận của Thiên tử đến quá mãnh liệt, quá tuyệt tình.
Lời giải thích duy nhất, chỉ có thể là chuyện này chẳng qua chỉ là một tia lửa, mà nơi tia lửa ấy rơi xuống, từ lâu đã được rưới đầy dầu.
protected text
Căn nguyên nằm ở hắn.
Lưỡi dao của đại họa diệt môn vốn nhằm vào hắn, còn thái tử bị cuốn vào chỉ là ngoài ý muốn… Là có kẻ nhận ra lưỡi dao đã giơ lên, liền nhân cơ hội đẩy thái tử vào chỗ chết!
Lăng Kha dĩ nhiên biết rõ, việc hắn sát phạt đến Tiên Đài cung, áp sát đến cung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5193342/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.