“Ngươi xem, khuôn mặt này, rõ ràng sinh ra đã anh khí bừng bừng, nếu dựng mày quát một tiếng, e rằng người thường thật sự không dám khinh suất mà dây vào.”
Thiếu Vi vốn chẳng thích bị người ta chỉ trỏ đánh giá như thế, nhưng có lẽ là vì sức lực ảnh hưởng đến chí khí, cũng có lẽ vì nàng mơ hồ ngửi thấy một tia cảm giác an toàn chẳng rõ tên, nên khi Khương Phụ nhấc lấy một chân nàng, nàng vậy mà cũng mặc nàng ta nhấc lên nhấc xuống.
Khương Phụ bĩu môi bảo: “Đôi chân đôi bàn chân này lại càng không cần phải nói, vừa thon dài vừa nhanh nhẹn linh hoạt, khi chạy nhảy e là chẳng kém gì lang báo đâu nhỉ?”
“Hãy nhìn hai tay ngươi nữa…” Khương Phụ ngồi xổm ở đó, dùng ngón trỏ vừa bị Thiếu Vi cắn qua chọc nhẹ vào mu bàn tay nàng, nghiêm túc tán thưởng: “Nhìn qua liền biết là bàn tay khổ luyện võ nghệ, rõ ràng nhỏ bé vậy mà lại chịu thương chịu khó đến thế.”
Thiếu Vi vẫn nằm rạp trên mặt đất, hai tay chống phía trước, lúc này theo bản năng cũng đưa mắt nhìn về đôi tay của chính mình theo lời Khương Phụ, thực ra nàng hiếm khi quan sát bản thân như vậy.
Khương Phụ lại nhẹ nhàng chọc chọc tay nàng, chậm rãi nói:
“Ngươi xem, chúng sinh trưởng trên người ngươi, biết bao kiêu hãnh, một lòng một dạ trung thành với ngươi, không chút giữ lại mà bảo vệ ngươi, giúp ngươi mạnh mẽ, theo ngươi lớn lên, lại còn cùng ngươi hô hấp, tim đập ngày đêm không ngừng chỉ để ngươi sống, vậy mà ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5193333/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.