Bên kia bờ vẫn thấy núi non phủ tuyết trắng xóa, mà theo cây cần trúc ấy nhìn về phía trước, mặt nước lại có một chiếc thuyền con lững lờ trôi nổi.
Trên thuyền có một người, khoác áo tơi, tư thế lười nhác nghiêng mình nằm trên mạn thuyền, hai chân co duỗi, một tay gối đầu, tay kia cầm lấy cây cần trúc thẳng tắp, sắc xanh điểm vàng.
Dưới chiếc đấu lạp, vang lên một giọng nữ trẻ tuổi:
“Ta còn tưởng là con cá lớn nào, ai dè lại là một con tiểu thủy quỷ a.”
Giọng nói này cực kỳ lười nhác, như thể ở chốn núi hoang nước vắng này, thấy được “thủy quỷ” trong lời mình nói, vậy mà chẳng sợ hãi chút nào, chỉ thấy thất vọng.
Sự thất vọng và chán ghét của nàng ta cũng hiện rõ rành rành, không cho Thiểu Vi kịp thở hay mở miệng, cây cần trúc trong tay nàng ta đã gõ “cốc” một cái lên đầu Thiểu Vi, xua đuổi:
“Tiểu quỷ mau lui, đừng quấy nhiễu ta câu cá.”
Cần trúc dính nước quất vào đầu càng thêm đau đớn, Thiểu Vi đau đến nỗi rụt đầu lại, cả khuôn mặt nhăn nhó, thân mình theo đó chìm xuống nước, đợi nàng ục ục nổi lên lại thì đã bị gõ thêm hai nhát nữa.
Thiểu Vi nổi giận rồi.
Không nói đến chuyện cây cần ấy đánh nàng, chỉ riêng việc nó thò xuống nước lại cứ đúng lúc chắn ngang đường bơi, thật quá đáng, ghét đến phát điên.
Nàng hoàn toàn có thể không cần cái mạng này, nhưng chết như thế nào là việc của nàng, bị người khác giễu cợt, bắt nạt thế này thì dù có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5193329/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.