Chương 57 Từ nhỏ Lộ Chi Dao đã thích làm rối gỗ, đó là thứ do sư phụ dạy y. Sư phụ y là người có d*c v*ng khống chế rất mạnh, nếu không làm theo lời bà ta thì y nhất định sẽ bị phạt. Có khi là không cho ăn cơm, có khi bắt y quỳ suốt một đêm ngoài cửa để hối lỗi. Nhưng đối với y mà nói thì cũng chẳng có gì to tát, dù sao ngày nào chẳng trôi qua như nhau? Bà ta còn thường hay thì thầm trong đêm khuya rằng muốn giết gã đàn ông kia, hễ cảm xúc bị lấn át là lại bắt đầu cáu gắt. Những lúc ấy, chỉ có làm rối gỗ mới có thể xoa dịu cơn giận của bà ta. Nhờ thế mà y cũng học được cách khắc rối gỗ. Lộ Chi Dao không nhìn thấy nên làm rối gỗ luôn chậm hơn người thường. Ban đầu y khắc toàn theo gương mặt của chính mình, nhưng chẳng hiểu tỉ lệ, thường bị sư phụ chê là xấu. Chưa nói đến chuyện y cũng không biết đẹp xấu có gì khác nhau, cho dù con rối này có xấu đi chăng nữa thì ít nhất cũng có thể cùng y trò chuyện khi sư phụ phát điên, lại còn biết gật đầu hùa theo. Y có thể hiểu được h*m m**n khống chế của sư phụ, nhưng mỗi lần chơi rối gỗ, y lại luôn cảm thấy thiếu mất một điều gì đó. Vâng lời thì có vâng lời thật, nhưng đã chẳng có sức sống thì còn đâu thú vị? Cảm giác mọi thứ đều do bản thân điều khiển sao bằng được sự bất ngờ và niềm vui bất ngờ mang đến.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-dang-no-ba-luong-vang/5241925/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.