Chương 56 Giây phút này chỉ có thể dùng từ “con ngươi chấn động” để hình dung nỗi kinh ngạc của Lý Nhược Thủy. Cô nằm mơ thì cũng không ngờ bóng ma trong ký ức lại sống sờ sờ hiện ra ngay trước mắt. Rốt cuộc đây là nghiệt duyên gì thế hả. Trong ngõ người qua kẻ lại, có mấy bà thím xách giỏ đi ngang qua cổng phủ, tò mò đưa mắt nhìn Bạch Khinh Khinh. “Bạch cô nương, đây là người nhà nào của cô thế?” Giọng điệu thân quen cứ như Bạch Khinh Khinh đã ở nơi này lâu lắm rồi. “Người bà con xa thôi, giờ đến nương nhờ tôi.” Bạch Khinh Khinh mỉm cười, khóe mắt dẫu đã hằn chút nếp nhăn nhưng bà ta vẫn cho người ta ảo giác về một nét hồn nhiên đơn thuần, khiến người ta vô thức bỏ qua những chi tiết ấy. Lý Nhược Thủy thầm tặc lưỡi lấy làm lạ, hai mẹ con họ, một mãi mãi hồn nhiên, một mãi mãi dịu dàng, nhưng bên trong lại đều mang chút b**n th** riêng của mình. Có lẽ đây chính là sự kỳ diệu của huyết thống. Mấy bà thím kia dán mắt nhìn họ một lượt, ánh mắt dừng lại trên người Lộ Chi Dao lâu nhất, lúc đi còn nghe loáng thoáng tiếng họ thì thầm. “… Chắc là em trai Bạch cô nương, giống nhau thế kia cơ mà.” “Sao lại đến nương nhờ nhỉ, chồng thì ngớ ngẩn, nay lại thêm một người em trai. Đúng là khổ thân.” Dù ở thời gian, không gian nào thì giọng bàn tán của các bà thím vẫn cứ như tự mang theo loa phát thanh, người nào người nấy nghe rõ mồn một.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-dang-no-ba-luong-vang/5241924/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.