Đột nhiên trọng tâm mất cân bằng, Nghi Sơ sợ tới mức trợn to hai mắt, hai tay theo bản năng túm chặt quần áo Nhược Hà. Sau đó nàng còn chưa kịp phản ứng, nàng đã nằm sấp trên người Nhược Hà, hơn nữa cái miệng nhỏ vừa lúc chạm trúng miệng hắn.
Nghi Sơ: “...”
Nhược Hà: “...”
Hai người đều trừng lớn mắt nhìn đối phương, đều ngây dại.
Lôi bà tử: “...”
Xong rồi, lần này lão tam thật sự hủy hoại sự trong sạch của Nghi Sơ cô nương rồi.
Xem ra bà trở về phải tìm Trương bà mối tới cửa cầu hôn thôi.
Nhược Huyên nghe được tiếng lòng của Lôi bà tử, tuy rằng nàng không quá hiểu vì sao như vậy là hủy hoại sự trong sạch, bất quá nàng ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm: Không hổ là nhân duyên mệnh trung chú định, ông trời cũng sẽ nghĩ cách giúp đỡ.
Nhược Huyên quan tâm nói: “Tam bá, tỷ tỷ Nghi Sơ, hai người không sao chứ?”
Nghi Sơ hoàn hồn, mặt đã đỏ đến muốn nhỏ máu, nàng vội vàng bò dậy từ trên người hắn: “Xin, xin lỗi, ta, ta không cố ý.”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Nhược Hà cũng hoàn hồn, cũng vội vàng bò dậy: “Không liên quan đến cô, là ta không cẩn thận.”
Ngày thường hắn đi đường núi đều vững vàng như thế, không hiểu sao hôm nay lại bước hụt té ngã.
Xấu hổ c.h.ế.t mất thôi!
Nhược Hà bò dậy xong, lại lần nữa bế Nghi Sơ lên, bước nhanh về phía đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuc-tinh-nho-chon-dien-vien/5037576/chuong-472.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.