Bàn công công buồn cười, thảo nào tiểu cô nương này được Thái hậu yêu thích, cái miệng ngọt xớt này quá là đáng yêu! Nhược Thủy cũng nói: “Mời công công vào trong nhà ngồi nghỉ, cơm tối sắp làm xong rồi.”
Hắn đã nhờ trưởng thôn cho người ra tửu lầu trên trấn đặt vài mâm tiệc mang về.
Bàn công công xua tay, hắn còn phải về thỉnh an Thái hậu, không thể ở lâu, cười nói: “Tạp gia còn có việc bận, không thể ở lâu, phải lập tức rời đi.”
Hiên Viên lão phu nhân biết thánh chỉ sắp tới nên đã sớm tìm cớ lánh mặt.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Nhược Thủy bèn cung kính dúi một túi tiền vào tay Bàn công công: “Công công đường xa tới đây, cơm cũng chưa ăn, thật sự vất vả, đây là chút tâm ý nhỏ của gia đình. Đường về kinh xa xôi, công công cầm lấy cùng các binh lính mua chút đồ ăn ngon!”
Bàn công công cười nhận lấy, nắn nắn túi tiền thấy bên trong là một tờ giấy, hiển nhiên là ngân phiếu. Hắn cười càng tươi hơn, người không có con cái như hắn thích nhất là hoàng bạch chi vật (vàng bạc): “Nhược lão gia khách sáo rồi, tạp gia xin cáo lui trước!”
Trương huyện lệnh cười nói: “Nhược huynh, bữa rượu mừng này cứ nợ đấy nhé, hôm nào ta lại đến uống!”
Tri phủ đại nhân cũng cười theo: “Không sai, bữa rượu mừng này không chạy được đâu! Hôm nào bản quan cũng sẽ cùng Trương huyện lệnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuc-tinh-nho-chon-dien-vien/4999464/chuong-203.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.