Nguyên Khải rời đi chưa lâu lòng đã nôn nao muốn chết.
Không biết bé con có kích động vung bừa kiếm chăng nữa, hay là chóng xong việc, kết thúc gọn ghẻ rồi về nhà.
Xét theo khía cạnh nào đó thì cả hai vế đều có khả năng.
Đương lúc nghĩ vẩn vơ, đứa trẻ bỗng cất giọng non nớt kéo anh khỏi trạng thái lơ đễnh.
“Anh ơi, vòng.”
Em vừa tết xong vòng hoa muốn đội cho Nguyên Khải, nhưng dù anh đã ngồi dưới bậc thang em vẫn không với tới, đành khó khăn kiểng chân hòng rút ngắn độ cao.
Động tác đáng yêu ấy hoàn toàn xuyên thủng anh mất rồi, anh phối hợp cúi thấp người để em đặt vòng lên tóc mình. Song dịu dàng xoa đầu em, “Anh cảm ơn.”
“Dạ hông có chi.”
Cô bé khác đứng cạnh nhỏ giọng khen, “Anh đẹp quá.”
“Anh cảm ơn.” Anh đáp trả bằng nụ cười triều mến, lũ trẻ thẹn thùng che miệng tủm tỉm.
Thêm một đứa khác nhìn anh không chớp mắt, “Anh là thiên thần ạ?”
Nguyên Khãi dừng lại suy ngẫm về hai từ “thiên thần” này giây lát, so sánh việc bản thân làm với nhiệm vụ thiên thần vốn dĩ nên làm - hình như không giống.
Tuy nhiên thái cực đối lập thì có chút tương đồng.
Anh đưa tay xoa đầu cô bé, “Không biết nữa, em thấy điểm nào giống thế?”
Má cô bé ửng hồng rồi xổ một tràn, “Mặt của anh nè, mắt, môi, chân mày của anh, mũi anh cao ơi là cao, tay của anh cũng đẹp lắm, với trên đầu anh còn có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuc-thu/3472024/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.