Cảm giác quen thuộc tràn vào bờ môi, có chút dịu dàng lại mãnh liệt, khiến cho đáy lòng nàng run lên.
Kỷ Dao run chân, không nhịn được ôm lấy cổ của hắn, nhưng trong chớp mắt, hắn rời khỏi môi của nàng.
Nàng sững sờ, đôi mắt xinh đẹp trợn to.
Tiểu cô nương đỏ mặt, giống như trái táo đỏ chín mọng, bàn tay hắn lướt qua môi nàng, "Cũng không nhìn thử xem đây là nơi nào, đến cổng chính rồi."
Trời, là cửa thùy hoa...
Mặt Kỷ Dao càng đỏ hơn, thật sự vừa rồi nàng không nghĩ nhiều như vậy, chưa nói đến hôn nàng chính là Dương Thiệu, do hắn không nhịn được nha, nàng khẽ hừ: "Ta phải trở về."
Xe ngựa đang dừng ở bên ngoài, Dương Thiệu đưa nàng lên xe.
Đợi sau khi nàng đi lên, nam nhân cũng khom lưng vào ngồi cùng.
"Hầu gia cũng muốn đi?"
"Vừa rồi không phải mẫu thân đã nói rồi sao, để ta tự mình đưa ngươi trở về."
Nam nhân nói câu này, Kỷ Dao liền hiểu hắn có ý đồ gì, chế nhạo nói: "Nói tự mình chứ không nói phải ngồi chung một chiếc xe đâu."
Dương Thiệu không thèm để ý tới, dặn dò xa phu đánh xe tới Kỷ gia, rồi lập tức duỗi dài tay, ôm Kỷ Dao lên đùi.
Ngắn ngủi vừa rồi sao có thể thoải mái, chỉ lo lắng ban ngày ban mặt ảnh hưởng không tốt, nơi này mới là chỗ tốt nhất, hắn cúi đầu nhẹ nhàng nhẹ liếm láp lên môi nàng.
Dưới mông là chân nam nhân, Kỷ Dao bị hắn ôm như vậy, lỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-quan-truoc-cua-ta-la-quyen-than/735738/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.