Tiểu cô nương chu môi một cái, môi đỏ càng mê người, Dương Thiệu nhớ đến lần đầu tiên hôn nàng ở kiếp này, đó là lúc nàng đã uống say. Lần thứ hai bởi vì Tống Vân, hắn bị đố kị làm cho choáng váng đầu óc, lần thứ ba, thì là ngày Kỷ Dao đến Hầu phủ làm khách...
Không có lần nào giống như vừa rồi, nàng lộ ra khát khao, muốn nhắm mắt lại, chuyện này khiến hắn đột nhiên thấy mình như đang nằm mơ, không chân thật.
Hắn tự làm mình tỉnh táo một chút.
"Cưỡi ngựa tối kị hoảng loạn." Hắn bắt đầu dạy bảo.
Nam nhân chững chạc nghiêm túc, mặc dù Kỷ Dao tức giận, thế nhưng cũng biết Dương Thiệu vì hành động trước kia của nàng nên kiềm nén, nhắc tới cũng trách nàng, tại thời điểm hắn chủ động tích cực nhất lại chưa từng nghĩ kỹ càng, cố chấp ép hắn thành như vậy.
Tay nàng đặt lên lưng ngựa: "Vì sao không thể hoảng loạn?"
"Bởi vì ngựa rất thông minh, nó có thể cảm nhận được tâm tình của ngươi, nếu ngươi không đủ trầm ổn thì không thể khống chế nó." Dương Thiệu đưa tay vuốt cái bờm của con ngựa đen nhỏ này, "Nhưng mà tính tình của nó tương đối tốt, sẽ dễ hơn một chút."
"Đi lên thử chút không?" Hắn hỏi.
Kỷ Dao gật gật đầu, chân đạp lên trên bàn đạp.
Mặc dù con ngựa nhỏ kia là ngựa cái, nhưng độ cao cũng không thấp nên nàng hơi lo lắng, đúng lúc này nam nhân đứng bên cạnh đỡ lấy eo nàng, "Đừng sợ, nếu ngã xuống ta sẽ đỡ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-quan-truoc-cua-ta-la-quyen-than/735737/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.