Nàng rất ít khi hát, lúc tuổi nhỏ ngây thơ hoạt bát, đùa giỡn hai ba câu thì có thể ngâm nga được, lớn lên lại không thể tùy tiện mở miệng được, chứ nói gì đến hát cho nam nhân khác nghe.
Nhưng hôm nay mới lập ra khế ước, không thể lập tức đổi ý, Kỷ Dao suy nghĩ một lúc, khẽ ngâm nga bài 《Tây Giang Nguyệt - Ở Hoàng Châu》.
"Rượu say nồng, theo trăng đến một cây cầu nhỏ, trăng soi khắp cánh đồng như gợn sóng, ngang trời thấp thoáng mấy tầng mây. Chắn bùn của ngựa ngọc còn chưa cởi, ta muốn ngủ say với cỏ thơm..." Không phải khúc hát sôi nổi gì, tiết tấu nhẹ nhàng, ánh trăng chan hòa, âm thanh của nàng dịu dàng, trầm ấm, trong thời khắc đêm khuya nàng càng động lòng người.
Kiếp trước hắn muốn nghe nàng hát, nhưng lần nào cũng bị từ chối, nói hát không tốt. Hắn cũng không ép buộc, bây giờ nghe có vẻ không tệ.
Hắn đắm chìm vào trong đó.
Kỷ Dao hát xong, khẽ nói: "Hầu gia..."
Dương Thiệu không có phản ứng.
Người nàng hơi nghiêng về phía trước, muốn nhìn thử xem có phải hắn ngủ thiếp đi không, mình cũng có thể rời đi, ai ngờ nam nhân đột nhiên mở mắt ra, tay đưa qua, ôm chặt lấy eo nàng.
Cách một lớp chăn, nàng dán lên ngực hắn, mặt Kỷ Dao đỏ lên.
"Ngươi làm gì vậy?" Hắn hỏi.
"Ngươi không trả lời, ta không dám đi, muốn xem thử có phải ngươi ngủ rồi hay không." Lòng bàn tay Kỷ Dao đổ mồ hôi, sợ hắn gây bất lợi cho mình.
Vừa rồi bảo nàng cởi quần áo, không biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-quan-truoc-cua-ta-la-quyen-than/735724/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.