"Ngươi nói cái gì?" Sắc mặt của nàng trắng bệch, ngón tay càng thêm lạnh lẽo, "Hầu gia, ngươi không phải là nói thật chứ?"
"Làm không được thì lập tức đi." Nam nhân cũng không có cảm xúc gì.
"Vậy phụ thân..."
"Nếu như ngươi có chứng cứ có thể dâng lên triều đình, không cần đêm khuya đến phủ bản hầu."
Nếu dễ dàng như vậy, nàng sẽ không đến.
Nàng có một trực giác, thật ra Dương Thiệu đang chờ nàng.
Kỷ Dao cắn môi: "Có phải ngươi đang giận ta hay không?" Nàng cảm thấy chắc chắn Dương Thiệu là bởi vì nàng từ chối hắn, cho nên không vui, vì thế không gặp Tạ Minh Kha.
Dương Thiệu không nói.
Giữa vầng trán hắn lạnh lẽo, Kỷ Dao không rét mà run, kí ức kinh hoàng hắn bóp cổ nàng vẫn còn mới mẻ, thậm chí nàng không hiểu, vì sao Dương Thiệu lại tức giận như vậy, thất thố như vậy!
Bầu không khí như đông lại, khiến người ta thở không nổi, bỗng nhiên Dương Thiệu đứng lên: "Bản hầu muốn đi nghỉ ngơi, mời Kỷ tiểu thư về."
Nhìn thấy hắn đi đến trước bàn, quay người về phía cửa, Kỷ Dao thấp giọng nói: "Có phải là ta cởi, ngươi sẽ bớt giận? Ngươi sẽ giúp phụ thân..."
Hắn quay đầu lại, nhìn nàng chăm chú, cao cao tại thượng giống như chẳng qua nàng chỉ là một kẻ hèn tùy tiện bóp một cái liền có thể hủy diệt.
Cả người Kỷ Dao run dữ dội hơn, tay nàng hướng về phía đai lưng.
Đai lưng màu trắng giống như một bông tuyết rơi xuống mặt đất.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-quan-truoc-cua-ta-la-quyen-than/735723/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.