Thừa Hưng năm mười tám.
Trong sân viện phủ Hoài Viễn hầu thỉnh thoảng vang lên tiếng binh khí va chạm, mấy người vây xem, Kỷ Dao còn chưa lên tiếng, Thái phu nhân đã vô cùng lo lắng, sợ cháu trai lớn bị thương, thấy đã đánh mấy chục hiệp, bà nhanh chóng bước lên.
Thiệu nhi, nhanh chóng dừng tay đi, Duệ nhi cũng đâu phải tướng quân, làm sao chịu được đòn tấn công của con? Con trai của mình cũng không thèm để ý, nhìn đi, bị thương cả rồi!
Bị thương chỗ nào? Dương Thiệu thu kiếm.
Nhị thiếu gia Dương Việt lớn tiếng nói: Quần áo bị thương.
Tam thiếu gia Dương Sát nói: Rách đai lưng.
Vốn dĩ không đổ máu, cũng gọi là bị thương? Dương Thiệu cau mày, Mẫu thân, ngài chiều hư cháu, con dạy Duệ nhi võ công, ngài đừng đứng ở bên cạnh nhìn.
Thái phu nhân tức giận: Phụ thân con không có nhẫn tâm như con, mấy đứa nhỏ này mới có mấy tuổi đâu, con đã ép từng đứa cầm đao cầm thương thật! Hôm nay không bị thương, nhưng sau này khó nói, con, con... Tức giận đến mức phủi tay áo bỏ đi.
Kỷ Dao nhìn Dương Duệ một cái, con trai lớn mười lăm tuổi lập tức đuổi theo dỗ dành Thái phu nhân.
Chàng đó, không biết thừa dịp mẫu thân ngủ rồi dạy Duệ nhi à? Chàng biết bà xót cháu trai mà, coi từng đứa từng đứa như bảo bối. Kỷ Dao cầm khăn lau mồ hôi cho trượng phu.
Mẫu thân càng già càng mềm lòng, con trẻ không học từ nhỏ thì sao học tốt được? Dương Thiệu cầm kiếm chỉ vào Dương Việt. Tới con.
Vâng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-quan-truoc-cua-ta-la-quyen-than/3767168/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.