Bách Lý Trì bồi Văn Cổn Cổn chơi một lát, cuối cùng vô cùng vui sướng rời đi.
Văn Cổn Cổn cũng rất vui vẻ, sờ hai lần thì có một viên linh đan cực phẩm, Bách Lý Trì còn hào phóng hơn Ninh ca ca, vừa rồi Bách Lý Trì sờ nó đến mấy lần, nó đạt được ba viên linh đan cực phẩm cơ đấy.
Bùi Tê Vũ và Túc Mạch Lan nhìn thấy Tiểu Thực Thiết thú vui vẻ ôm linh đan liếm, cảm thấy cả hai đều là đồ ngốc.
"Tiểu tử ngốc kia.. Khụ, ý của Bách Lý công tử, là ngày trăng rằm sắp tới rồi đúng không?" Bùi Tê Vũ hỏi.
Văn Kiều liếc hắn một cái, đừng tưởng rằng nàng không nghe rõ, người này là xem Bách Lý Trì như đồ ngốc đi?
Cũng không trách Bùi Tê Vũ như vậy, Bách Lý Trì xác thực rất ngốc rất dễ lừa gạt, cũng không biết hắn bình an lớn lên như thế nào, đoán chừng sư môn của hắn quan tâm không ít. Hết lần này tới lần khác dù có quan tâm đến đâu, vẫn phải đưa hắn đến Hỗn Nguyên đại lục, vậy thì lòng càng chua xót, không nhìn thấy mấy người Liễu Thanh Vận đều không quản được hắn, để hắn hầu như mỗi ngày đều chạy lên tầng ba, thậm chí bí mật đều không giữ nổi sao?
Ninh Ngộ Châu ừm một tiếng, nói ra: "Trong mấy đêm nay, các ngươi chú ý một chút, tùy cơ ứng biến."
Túc Mạch Lan và Bùi Tê Vũ, Túc Tinh thành thật gật đầu, việc này liên quan đến chữa trị bản thể cho Túc Tinh, nếu có thể tìm được Tiên khí tại Cốt Khô Thập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-quan-ta-la-dai-ma-vuong-tuong-lai-lam-sao-bay-gio/906002/chuong-291.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.