Cầu Mộ Quân nghe xong, buông sách ra cửa lớn. Vừa đến nơi mới phát hiện Đoàn Tử Thông sớm đã đứng ở cửa.
Chỉ chốc lát sau, có một chiếc xe ngựa lớn đi về phía phủ, cuối cùng đứng ở trước cửa Đoàn phủ.
Một người quỳ gối trước xe ngựa, hai tay chống xuống đất.
Màn xe ngựa được nâng lên, Đoàn Chính Trung được đỡ xuống xe ngựa, sau đó dẫm lên lưng người kia đi xuống đất
Quản gia Đoàn phủ, thiếu gia, một vài mama đều ra nghênh đón.
“Nghĩa phụ.” Đoàn Tử Thông cung kính gọi.
Đoàn Chính Trung nhìn nhìn hắn nói:“Hôm nay đọc sách thế nào?”
Đoàn Tử Thông đáp lại:“Buổi sáng đi gặp vài vị thi hữu (bạn làm thơ),buổi chiều viết hai bài thơ.”
“Thi hữu? Lại là mấy kẻ tú tài nghèo kiết hủ lậu kia?”
“Nghĩa phụ......”
Đoàn Chính Trung không nói gì, lập tức vào cửa.
Cơm chiều không có Đoàn Tử Thông, trên bàn chỉ có nàng cùng Đoàn Chính Trung.
Từ lúc theo hắn vào cửanàng đã không nói gì, đến bây giờ cũng không biết nói gì, thậm chí không dám nhìn hắn.
Nàng âm thầm đếm thức ăn trên bàn, có đến bốn mươi món.Sau khi hắn ngồi xuống, nha hoàn lại bưng một đĩa đồ ăn nhỏ đặt ở trước mặt Đoàn Chính Trung.
Ý là đĩa đồ ăn này chỉ làm cho một mình hắn ăn.
Cầu Mộ Quân âm thầm nhìn đĩa đồ ăn kia.Chỉ là một đĩa thịt được cắt nhỏ, cũng không có gì đặc biệt. Nhưng Đoàn Chính Trung có vẻ rấtchú ý món này, đồ ăn khác chỉ ăn một hai miếng, riêng món này lại ăn hết.
Cơm nước xong, không ngồi bao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-quan-la-thai-giam-tong-quan/181644/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.