Ngồi đối diện với Tư Thanh Ngọc, là một nam tử dung mạo tuấn mỹ không chút tỳ vết, làn da trắng bệch như tuyết. Hắn có một đôi mắt đào hoa quyến rũ mê người, nhưng sự âm trầm, lãnh đạm trong đáy mắt ấy lại gột sạch mọi mê hoặc do ánh mắt ấy mang lại.
Rõ ràng mới đầu thu, vậy mà hắn lại ăn mặc kín đáo đến cực điểm, bên ngoài khoác một tấm áo choàng cổ lông hồ trắng, trong tay còn cầm theo một lò sưởi nhỏ, nhìn qua khiến người ta cảm thấy hắn vô cùng yếu nhược.
Hắn nhìn nữ tử ngồi im lặng đối diện, khẽ cười như không cười, giọng điệu lười biếng vang lên:
“Công chúa điện hạ thật là có tính khí. Kế hoạch thất bại là do người, ta không hề trách cứ nửa lời, lại còn đích thân đến đưa người rời đi, công chúa chẳng những không cảm ơn, mà còn giương cái mặt lạnh ra. Gương mặt ấy, là bày ra cho ai xem đây?”
Tư Thanh Ngọc nhíu mày, lạnh lùng liếc nhìn Lâu Hạc Vũ đối diện, khóe môi nhếch lên châm chọc:
“Ta lại không biết, Lâu tể tướng khi nào trở nên độ lượng vô tư như vậy. Lâu tể tướng đường xa vạn dặm mạo hiểm đến đón ta, chẳng lẽ không phải vì trên người ta vẫn còn chỗ lợi dụng? Lâu tể tướng có thời gian trách móc ta kế hoạch thất bại, chẳng bằng tự suy nghĩ lại xem, vì sao tên tiểu hoàng đế Vệ Quốc mà ngươi dốc tâm đưa lên ngai vàng, lại có thể dễ dàng bị Trần Cẩn Phong xúi giục, liên kết mấy kẻ hoàng thúc kia của hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-y-thuat-vo-song/5065303/chuong-280.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.