Ngay khi ánh mắt của cung nữ bên cạnh Vĩnh An công chúa lia về phía nàng, Ôn Ninh đã dự cảm được chuyện sắp xảy ra, không nhịn được khẽ bật cười, có phần thấy nực cười.
Người đầu tiên không nhịn nổi là Trần Cẩn Bách, lập tức nổi xung:
“Ngươi cứ nhìn nhị tẩu của ta chằm chằm là có ý gì?!”
Cung nữ kia lại là kẻ gan to, chẳng thèm liếc nhìn Trần Cẩn Bách, mà trực tiếp nhìn sang Trần Cẩn Phong, vẻ mặt khẩn thiết:
“Đại Đô hộ, nô tỳ không có… không có ý chỉ đích danh ai, nhưng sự thật chứng minh, điện hạ chúng ta cùng Ngũ tiểu thư nhà họ Ôn đều bị người hại. Sau khi đến lương đình phía đông bắc, người tiếp xúc với điện hạ và Ngũ tiểu thư chỉ có Ôn công tử và tỳ nữ tên Lam Ấu kia! Mà… trùng hợp thay, Ôn phu nhân lại từng có va chạm với cả điện hạ và Ngũ tiểu thư, trên đời sao lại có chuyện trùng hợp như thế!”
“Đại Đô hộ, điện hạ nhà chúng nô tỳ đã chịu nỗi ủy khuất lớn như vậy, nô tỳ thật sự không còn cách nào khác, người duy nhất có thể cầu xin, chỉ có ngài. Xin Đại Đô hộ nể tình năm xưa điện hạ từng giúp ngài một phen, tra ra kẻ nào đã hãm hại điện hạ. Lần này, người kia chỉ mới hủy dung mạo điện hạ, ai biết lần sau sẽ làm gì nữa đây…”
“Nực cười!”
Trán Trần Cẩn Bách nổi gân xanh, tức đến phát điên:
“Nói trắng ra ngươi định nói là nhị tẩu ta sai người hại các ngươi đúng không?! Nhị tẩu ta việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-y-thuat-vo-song/5065297/chuong-274.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.