Lời của Song Hạ vừa dứt, đáy mắt Ôn Ninh liền vụt qua một tia lãnh ý.
Chưa đợi nàng mở miệng, thanh âm kích động của Ôn Dư đã vang lên:
“Ngươi đang nói bậy bạ gì đó! Ai lại đi làm chuyện hạ lưu như hạ độc chứ!”
Chỉ thấy Ôn Dư cũng bước tới, đi bên cạnh hắn còn có Trần Cẩn Bách. Lông mày rậm của Trần Cẩn Bách nhíu chặt, không vui nói:
“Đúng là lá gan không nhỏ, ai dạy ngươi ăn nói hàm hồ như vậy!”
Thấy Trần Cẩn Bách đứng ra bênh vực Ôn Dư, Ôn Ninh liền tạm thời im lặng, lạnh lùng nhìn Song Hạ đang bị khí thế của Trần Cẩn Bách dọa lui một bước.
Tuy sợ Trần Cẩn Bách, nhưng vẻ căm hận trên mặt nàng ta lại chẳng hề giảm bớt, cắn mạnh môi, nói:
“Nô tỳ… nô tỳ biết hiện tại Lục công tử có Trần gia làm hậu thuẫn…”
Câu nói này vừa mở miệng, đã khiến người ta thấy chói tai.
Cách nói đó, như thể Ôn Dư đang ỷ vào thế lực của Trần gia mà làm càn vậy.
Ôn Ninh cuối cùng cũng không nhịn được, lạnh giọng nói:
“Cơm có thể ăn bậy, lời không thể nói bậy. Hơn nữa, nơi này chẳng có Lục công tử nào của nhà họ Ôn cả.”
Song Hạ hoảng sợ liếc nhanh về phía Ôn Ninh và Trần Cẩn Phong đang đứng không xa, bị dọa đến mức cúi gằm đầu, giọng run rẩy:
“Nô tỳ… nô tỳ không hề nói bậy! Chiều nay tiểu thư chúng nô tỳ đi đến lương đình phía đông bắc, thì… thì Ôn công tử đột nhiên xuất hiện, mắng tiểu thư chúng nô tỳ một trận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-y-thuat-vo-song/5065296/chuong-273.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.