Ôn Vân Nhã đang tức giận, bỗng từ đối diện truyền đến một thanh âm ôn nhu mềm mại, lúc này lại mang theo đôi chút u sầu: “Có lẽ, Đại Đô hộ thật sự chân tình với nữ tử kia. Với tính tình của Đại Đô hộ, chàng sẽ không làm chuyện vô độ. Biết đâu sau này, chàng sẽ lập nàng ta làm chính thê cũng nên…”
Ôn Vân Nhã lập tức như bị kim châm, lớn tiếng nói: “Không thể nào! Nàng ta có đức có tài gì mà xứng làm chính thê của Đại Đô hộ chứ! Điện hạ, sao người lại tự coi nhẹ mình nữa rồi?! Đại Đô hộ nhất định là có tình ý với người, nếu không khi xưa Lôi tướng quân kia đã không bỏ qua nữ tử kia để cứu người!”
Chỉ thấy người đang ngồi đối diện Ôn Vân Nhã chính là Vĩnh An công chúa, vận trên người bộ váy dài quét đất màu cam đỏ, tay áo chéo thêu kim tuyến sắc đỏ tía. Nghe vậy, nàng khẽ thở dài một tiếng, nói: “Nhưng mà…”
“Không có nhưng gì cả!”
Ôn Vân Nhã cũng chẳng màng đến thân phận của Vĩnh An công chúa nữa, kích động nói: “Điện hạ, nữ nhân tên Ôn Ninh kia ngay cả xách giày cho người cũng không xứng! Người là công chúa mà! Là ruột thịt duy nhất của Hoàng thượng đương triều! Kỳ thật hôm nay người không nên theo ta đến đây. Với thân phận của người mà dự tiệc nhà họ Du, quả thật là tự hạ thấp mình rồi. Phải làm một phen long trọng mới đúng, cũng tiện thể cho Ôn Ninh kia thấy được sự tôn quý của người! Đừng để nàng ta lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-y-thuat-vo-song/5065290/chuong-267.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.