Khó trách hôm nay nàng lại có phần tự tin như vậy.
Thì ra phía sau nàng không chỉ có đệ đệ hậu thuẫn, mà còn có cả mẫu thân nữa.
Trần Cẩn Phong cũng không tiếp tục cố kéo gần quan hệ với Triệu phu nhân, ánh mắt chuyển sang Ôn Dư đang mặc trường bào màu lam thiên thủy thêu họa tiết cát tường. Bộ y phục ấy càng làm tôn lên vẻ tuấn tú, thư sinh của thiếu niên tuổi còn nhỏ, hắn mỉm cười nhàn nhạt: “Cũng đã lâu rồi ta chưa gặp Dư nhi, nghe A tỷ ngươi nói ngươi cũng ghi danh kỳ khoa cử lần này, ta mong ngươi có thể đạt được một kết quả khiến bản thân hài lòng.”
Hắn không nói mong Ôn Dư đạt được thành tích cao, mà chỉ nói “mong có kết quả khiến bản thân hài lòng”.
Ôn Dư vốn đang có phần khẩn trương vì bị nhắc đến kỳ thi, nay nghe vậy liền thầm thở phào nhẹ nhõm, gật đầu đáp: “Tạ ơn Đại Đô Hộ, ta nhất định sẽ cố gắng hết sức.”
protected text
Trần Cẩn Phong ánh mắt ôn hòa, khóe miệng hơi cong lên: “Ngươi tuổi còn nhỏ, không cần tạo áp lực quá lớn cho bản thân. Chỉ cần có tài, triều đình hiện nay nhất định sẽ cho ngươi cơ hội để thể hiện.”
Ôn Dư bỗng nhớ lại lần trước gặp Trần Cẩn Phong, người cũng dặn hắn chăm chỉ học hành, sau này sẽ có đất dụng võ.
Tâm tư Ôn Dư không khỏi xao động, ánh mắt đầy vẻ kính phục, gật đầu thật mạnh: “Vâng!”
“Gặp mặt hôm nay có phần gấp gáp, ta đã sai người chuẩn bị chút dược bổ cho nhạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-y-thuat-vo-song/5065289/chuong-266.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.