Lời lẽ vừa rồi của Ôn Ninh, tựa như một thùng nước đá, dội thẳng xuống đầu Tiết Lục công tử, dập tắt cơn giận đang bốc cháy hừng hực của hắn. Đến vết bỏng rát trên đầu cũng không còn tâm trí để ý, hắn chỉ trợn mắt hoảng sợ nhìn nàng, miệng há ra như muốn nói gì đó.
Nhưng Ôn Ninh vẫn tiếp tục nói:
“Ta tin rằng, Tiết Lục công tử tuyệt đối không phải hạng người chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, chỉ dám phơi bày chính kiến của mình trước những kẻ chẳng thể phản kháng, đúng chứ?”
Lời nói kia thâm ý sâu xa, gương mặt nàng đầy vẻ trào phúng. Thế nhưng Tiết Lục công tử lại không sao thốt nên nổi một chữ “Đúng”.
Hắn đâu có điên đến mức dám đứng trước mặt Đại Đô hộ mà buông lời này! Hắn nghiến răng ken két, gắng gượng đè nén sự hoảng loạn trong lòng, gằn giọng:
“Buồn cười thật! Ngươi… ngươi nghĩ ngươi là ai, muốn hẹn gặp Đại Đô hộ là gặp được ngay sao…”
“Vậy thì ngươi cứ thử xem.”
Ôn Ninh nhướng mày, mỉm cười nhã nhặn:
“Xem thử ta có khả năng ấy hay không.”
Dù hắn coi thường nữ nhân này, nhưng thân là người bên cạnh Đại Đô hộ, nàng quả thực có khả năng ấy.
Hắn nào dám đánh cược? Lại nghiến răng, giận dữ nói:
“Thôi đi! Ta không thèm so đo với đám nử nhân tóc dài kiến thức ngắn các ngươi!”
Nói rồi, quay người rảo bước rời khỏi tiệm.
Ôn Ninh nhìn theo bóng lưng hắn, ánh mắt lạnh như băng, khóe môi nhếch lên nhàn nhạt.
Lời nói hắn buông lúc nãy — rằng nàng giao du cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-y-thuat-vo-song/5065269/chuong-246.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.