Lang quân trẻ tuổi kia, chẳng phải chính là Tứ công tử kinh tài tuyệt diễm của Du gia – Du Lâm Triệt đó sao! Còn vị cô nương mặt tròn tròn kia, cũng chẳng xa lạ gì với các quý nữ, chính là Nhị cô nương nhà Hứa gia, xưa nay vẫn bị xem thường chỉ vì vóc dáng của mình!
Bọn họ sao lại đi cùng sủng thiếp của Đại Đô hộ? Với thân phận như thế, chẳng lẽ đi chung với một thị thiếp lại không thấy mất giá sao?!
Hay là, vì lấy lòng Đại Đô hộ, nên đến thể diện cũng không cần nữa?!
Thế nhưng, ba người đang bị muôn ánh mắt soi xét lại thần thái điềm nhiên. Hứa Du Tình từ nhỏ đã quen với ánh nhìn khinh miệt như vậy, hơn nữa nàng cũng là người có lòng dạ rộng rãi, còn Du Lâm Triệt thì vốn đã dự liệu trước, tâm lý chuẩn bị đâu vào đó.
Rõ ràng, Hứa Du Tình là khách quen nơi này, vừa bước vào tiệm, liền có một tiểu nhị hồ hởi bước ra đón, nói:
“Hứa cô nương đến rồi? Cửa tiệm chúng ta vừa nhập về nhiều bộ trang sức mới, có mấy bộ chắc chắn hợp ý Hứa cô nương…”
Hứa Du Tình gật đầu: “Chúng ta vào trong phòng riêng xem đi.”
Những cửa hàng trang sức có đẳng cấp đều có phòng riêng để tiếp khách quý. Nhưng nghe vậy, tiểu nhị lại thoáng khó xử:
“Hứa cô nương, thật xin lỗi, hôm nay khách đông, phòng riêng đã kín cả rồi, chúng ta xem bên ngoài cũng giống nhau thôi ạ.”
Hứa Du Tình đành nói: “Vậy được.”
Quả thật hôm nay khách đông, đến cả đại sảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-y-thuat-vo-song/5065268/chuong-245.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.